“Đa tạ.” Tôn Ngọc Trân cảm kích nhận lấy, đối mặt với ánh mắt của mọi người lại bình tĩnh nói: “Thật ra ta cũng chẳng sao, thế đạo này chỉ cần sống sót là hơn tất cả, chỉ là… để con trẻ nhìn thấy thì không hay lắm.”
Nữ nhi của nàng ánh mắt rụt rè, sợ hãi nhìn những người vây quanh, lúc này bánh quy đưa đến miệng liền vội vàng cầm lấy ăn. Nhưng nam nhi của nàng lại có ánh mắt đầy cảnh giác nhìn mọi người, thân hình co lại sát vào mẫu thân, bàn tay nhỏ nắm chặt, dường như muốn che chắn y phục xốc xếch của mẫu thân để bảo vệ nàng.




